Tag Archives: Hỏi và đáp

Đối trị với những giấc mơ khó xử?

2DaAgngiQSOuu+oF0qVwnQ

SMP nhận được câu hỏi sau qua Facebook. Xin chia sẻ đến mọi người.

Người hỏi: Có một điều làm Tôi bất an. Vì trong giấc ngũ Tôi thường mơ thấy người quen biết đang ở cõi âm & ( Đôi lúc Tôi nghe thấy họ nói chuyện với Tôi hoặc mách bảo những việc về đời thực) những điều sắp xảy ra trong thực tế vào sáng hôm sau hoặc vài hôm kế tiếp?

SMP: Ad thực ra không có câu trả lời cho việc này. Tất cả những điều xảy ra trong giấc mơ, đều do giấc ngủ không sâu. Nên nó có thể chứa đựng những ký ức của quá khứ đang quay lại, nhưng lại được thêu dệt thêm bởi tâm của bạn nữa. Do đó đa phần, những hình ảnh ấy chẳng có gì đáng tin cậy. Chỉ làm tăng thêm phần sợ hãi và bối rối mà thôi.

Bạn chỉ cần tìm cách cải thiện sức khoẻ thể chất, vận động nhiều, về với thiên nhiên nhiều và thư giãn tâm trí, cũng như hành thiện đều đặn, kiên trì. Từ từ, khi tâm có thể an định và có những giấc ngủ sâu hàng ngày thì những việc trên tự nó ra đi nhé. Nên tìm đến tư vấn các bác sĩ nội thần kinh về việc làm sao để ngủ sâu. Họ có thể giúp bạn. Chúc bạn thuận lợi.

Người hỏi: Cám ơn những lời khuyên thật ý nghĩa ! Chúc ad luôn vui khoẻ !

Hỏi: Tôi vẫn còn suy nghĩ nhiều, vẫn còn bị phóng tâm nhiều, mặc dầu tôi rất cố gắng chú tâm chánh niệm. Tại sao?

Đáp: Đừng lo lắng, băn khoăn về chuyện đó. Hãy cố gắng giữ tâm an trụ trong hiện tại. Bất kỳ tư tưởnggì hiện ra trong tâm bạn, bạn phải chú tâm ghi nhận nó. Những phóng tâm ấy sẽ tự động ra đi. Cũng đừng ao ước sẽ xua đuổi được chúng; cứ thực hành rồi bạn sẽ đạt được trạng thái tự nhiên. Cũng không nên có sự phân biệt giữa tốt và xấu, giữa nóng và lạnh. Chẳng có tôi, chẳng có anh, và chẳng có tự ngã gì cả. Chúng thế nào thì nhìn chúng thế ấy. Khi bạn ôm bát đi khất thực, bạn chẳng cần làm chuyện gì đặc biệt cả, chỉ đơn thuần đi và chú tâm vào những gì đang xảy ra. Chẳng cần phải dính mắc vào sự tĩnh lặng hay độc cư. Nghĩa là đừng bao giờ có tư tưởng: tôi phải thiền một mình ở một nơi yên tĩnh mới tiến bộ được. Bất cứ đi nơi đâu bạn cũng có thể thiền được. Khi bạn ở đâu bạn cũng đều phải biết mình và chú tâm chánh niệm một cách tự nhiên. Nếu có sự nghi ngờ xuất hiện, phải theo dõi sự nghi ngờ đến và đi. Chỉ giản dị thế thôi. Không bám víu hay nắm giữ điều gì, vật gì, dầu tốt hay xấu. Trong khi đi kinh hành, thỉnh thoảng bạn có thể gặp vài trở ngại. Chẳng hạn, tư tưởng của bạn bị ô nhiễm và hướng đi nơi khác, khiến bạn không còn chú tâm vào bước đi nữa. Gặp những trường hợpphiền não đến quấy nhiễu bạn như thế, bạn chỉ cần nhìn chúng, chúng sẽ ra đi. Đừng bao giờ suy nghĩ, bận tâm đến những trở ngại đã trôi qua. Đừng ưu tư về những chuyện gì sắp hay chưa xảy ra. Hãy an trú trong hiện tại. Đừng quan tâm đến chiều dài của con đường đi, cũng đừng dính mắc vào nó nữa. Khi thực tập đã thuần thục, tự nhiên sự quân bình sẽ đến với bạn.

Trích dẫn từ cuốn Mặt Hồ Tĩnh Lặng của Ngài Ajahn Chah

Hỏi: Thưa thầy, tôi đã cố gắng hết sức để hành thiền, nhưng dường như tôi chẳng đạt được chút kết quả nào. Tôi phải làm sao đây?

Hỏi: Thưa thầy, tôi đã cố gắng hết sức để hành thiền, nhưng dường như tôi chẳng đạt được chút kết quả nào. Tôi phải làm sao đây?

Đáp: Điều quan trọng trong lúc hành thiền là đừng mong muốn đạt được cái gì. Lòng mong mỏi giải thoát hay giác ngộ là một chướng ngại cho sự giải thoát. Dù bạn có nỗ lực hành thiền đến mức độ nào đi nữa, hoặc hành thiền suốt ngày đêm mà vẫn còn ôm ấp tư tưởng là sẽ đạt được cái gì đó, tâm bạn sẽ không bao giờ bình an, tĩnh lặng. Nỗ lực hành thiền với ước muốn đạt đươc cái gì là nguyên nhân tạo ra sự hoài nghi và bất an. Người hành thiền với ước muốn đạt được cái gì sẽ không bao giờ tiến bộ bởi vì trí tuệ không thể khởi sinh từ lòng ham muốnVậy thì cứ thản nhiên thực tậpchú tâm theo dõi thân tâm, và đừng mong ước đạt thành gì cả. Đừng dính mắc vào sự giải thoátgiác ngộNgoài ra, khi bạn bắt đầu hành thiền, và khi tâm bắt đầu yên tịnh, bạn liền nghĩ rằng, “Ồ, không biết như vầy đã đến tầng thiền-na thứ nhất chưa? Còn phải bao lâu nữa?” Ngay lúc khởi tâm như thế, bạn mất hết tất cả. Cách hay nhất là cứ tiếp tục theo dõi đề mục và để trí tuệ phát triển một cách tự nhiên.

Bạn cứ tiếp tục chú tâm theo dõi mọi diễn biến của thân tâm mà đừng nghĩ gì đến việc đánh giá trình độmình, không cần biết mình đang ở tuệ nào, mức độ nào. Bạn càng chú tâm theo dõi thân tâm bao nhiêu, bạn càng thấy rõ bấy nhiêu. Nếu bạn hoàn toàn tập trung tâm ý vào đề mục, bạn sẽ không còn băn khoăn lo lắng đến chuyện đã đạt đến trình độ nào. Cứ tiếp tục đi đúng đường rồi chân lý sẽ hiển lộ một cách tự nhiên.

Làm sao có thể nói cốt tủy của việc thực hành? Đi tới cũng không đúng! Đi lui cũng không đúng! Đứng yên một chỗ cũng không đúng! Không có cách nào để đo lường hay phân loại sự giải thoát.

Trích dẫn từ cuốn Mặt Hồ Tĩnh Lặng của Ngài Ajahn Chah

Được hay không được đều là bi kịch, khó quá!

Được và không được

Sau khi đăng tải câu trên, ad có nhận được phản hồi như sau.
Câu này khó quá , vì đươc và không đuoc đều là bi kịch , vậy chúng ta chọn cách nào để tránh đuoc bi kịch .
Được hay không được đều là 2 mặt của 1 khái niệm mà Phật giáo gọi là sự dính mắc. Khi chúng ta vượt lên trên sự dính mắc, khi chúng ta chỉ việc để qui luật của tự nhiên vận hành thì sẽ không còn bi kịch. Ngược lại của dính mắc chính là sự buông xả. Buông xả đến tận cùng, kể cả cái khái niệm tôi. Đó là hạnh phúc mà các bậc giác ngộ đã chứng ngộ và chia sẻ.

 

Tự ngã có khác với Vô ngã?

tthq-hoa-sen

Ad nhận được câu hỏi trên qua một phản hồi trên Facebook. Và sau đây là phần trả lời của ad. Chia sẻ để mọi người tham khảo ở đây. Chúc mọi người một cuối tuần an lành, chánh niệm.

Với hiểu biết hạn hẹp của ad thì khác nhau ở chính chữ tự và chữ vô. Mọi việc có vẻ như là có 1 cái tôi (tự ngã), nhưng những thiền sư đạt ngộ rồi thì khẳng định chẳng có cái tôi nào cả. Đó chỉ là những khái niệm. Vô ngã chỉ đến việc cái thường được gọi là tôi chỉ là 2 tiến trình thân và tâm diễn ra tự nhiên, theo qui luật tự nhiên mà một con người bình thường không nhận ra. Do không nhận ra được, thấy được các tiến trình tự nhiên này, nên mọi người luôn bám víu vào cái tôi không thật đó. Đó là nguồn gốc của cái gọi là vô minh.

Học Phật chính là rèn luyện về tâm trí để có thể nhìn thấy được sự thật này tốt hơn, đúng hơn, để xoá bớt từ từ các hiểu biết không đúng đắn này, để xoá bỏ sự dính mắc, bám víu này. Như Thiền sư Ajahn Brahm có chia sẻ, đó là một sự buông xả đến tận cùng để có thể tìm về với hạnh phúc chân thật. Một hành trình dài, nhưng đầy ý nghĩa cho bất cứ ai. Một hành trình tìm về với chân hạnh phúc.

Nguồn hình: http://thongtinhanquoc.com/

Cân bằng giữa việc tu tập và cuộc sống?

 01
Vừa qua, ad nhận được một câu hỏi mà ad nghĩ rằng nhiều thiền sinh cũng sẽ gặp phải. Nên ad đã xin phép người hỏi và chia sẻ phần trao đổi giữa người hỏi và ad ở đây đến mọi người.
“Em đọc bài mà ad gửi những đoạn trích trong cuốn ” bản đồ hành trình tâm linh” rất thích, em hiểu sơ qua về vô ngã và nhân duyên. Nhưng em thấy động lực trong công việc và cuộc sống nó bị suy giảm, trong khi cuộc sống mà em đang sống còn có những người thân, gia đình, bạn bè… Mà em phải có trách nhiệm, không thể buông bỏ, chỉ nghĩ về chân lý hay tu tập. Em nên làm thế nào đây ad? Em thấy lo lắng một chút khi suy nghĩ khác nhiều so với những người xung quanh.”
Phản hồi từ ad: Về việc bạn đang cảm thấy “bối rối” giữa thực hành các lời dạy của Đức Phật với các mối quan hệ và trách nhiệm ở cuộc sống này thì ad hiểu và có lẽ ai cũng sẽ có những lúc lâm vào hoàn cảnh như bạn, không có ngoại lệ đâu. Ad có thể đưa ra một vài điểm để bạn suy nghĩ nhé.
  1. Quan điểm về hạnh phúc của Phật giáo là sự vượt thoát dính mắc vào các mối quan hệ và trách nhiệm. Trong khi trách nhiệm cho gia đình, xã hội là một phạm trù hạnh phúc cho cuộc sống bình thường này. Nói chung là có sự khác nhau về định nghĩa hạnh phúc trong hai hoàn cảnh này. Và theo lời các bậc thầy thì sự vượt thoát dính mắc thì mới chính là tầng mức chân hạnh phúc mà mỗi một chúng ta muốn hướng đến và đạt được. Tuy nhiên, đó là một đoạn đường dài tu tâm, sửa tính, trong khi chúng ta vẫn còn là những con người “bình thường” ở trong cuộc đời này.  Tuỳ vào cách nhìn của bạn và việc bạn chọn cho mình theo kiểu hạnh phúc nào (cho hiện tại, tương lai gần, và tương lai xa) thì điều đó sẽ hướng dẫn, định hướng xem bạn cần phải làm gì. Xem chi tiết…

Nổi loạn và Tự do

SMP đăng tải lại nội dung này từ bài gốc ở: https://viethungnguyen.com/2017/08/12/noi-loan-va-tu-do/ 

Đây là bài dịch ra tiếng Việt của một buổi Hỏi & Đáp về thiền với Ngài Sayadaw U. Jotika với rất nhiều lời dạy sâu sắc, nhưng rất đơn giản và sát với việc thực hành thiền cũng như thực hành các lời dạy của Đức Phật.

 

Tôi đã là một “kẻ nổi loạn” từ khi tôi còn nhỏ. Tôi được gọi như vậy, dù thậm chí tôi còn chưa biết và hiểu được chữ “nổi loạn” là gì nữa. Và sau đó, tôi đã tìm thấy được nghĩa của hai chữ “nổi loạn” này. Đó là do tôi muốn tự suy nghĩ và làm mọi việc theo cách riêng của tôi.

Kể từ khi tôi còn rất trẻ, bố mẹ của tôi và thầy giáo của tôi nhận thấy rằng rất khó dạy bảo tôi. Bởi vì tôi không lắng nghe ai cả. Điều đó không có nghĩa rằng tôi không tôn trọng họ. Có thể những điều họ bảo tôi là đúng, cũng có thể là sai, ai mà biết được. Nhưng cứ như vậy, tôi đã tự suy nghĩ từ khi còn rất trẻ và cố gắng tìm tòi những gì tôi muốn biết theo cách riêng của tôi. Đó là một phương cách khó khăn và mất nhiều thời gian hơn.

Nhưng tôi muốn học hỏi theo phương cách khó khăn hơn đó. Bởi vì như vậy thì sẽ học hỏi được mọi thứ rất tốt. Nếu bạn nghĩ bạn sẽ học hỏi mọi thứ một cách dễ dàng thì bạn sẽ học một cách hời hợt. Xem chi tiết…