Tag Archives: Sống tỉnh thức

Bài Pháp ngắn về chánh niệm

Đây là bài Pháp ngắn được ghi lại từ buổi trao đổi giữa Ngài Sayadaw U. Jotika với các học trò của Ngài ở Rừng thiền Sóc Sơn và được dịch Việt cũng như ghi âm lại bởi SMP để tiện việc chia sẻ đến mọi người. Nguồn bài được cung cấp bởi Rừng thiền Sóc Sơn.

Bài Pháp ngắn về chánh niệm

Nếu con đang cưỡi một con ngựa và con không thể có một sự điều khiển nào đối với con ngựa được cả, điều gì sẽ xảy ra? Con ngựa có thể đưa con tới bất cứ nơi nào. Tâm trí của con cũng như thế. Con cần một sự điều khiển nhất định nào đó. Chánh niệm điều khiển tâm trí con một cách nhẹ nhàng. Nó rất nhẹ nhàng. Chánh niệm không phải là sự bắt buộc. Nó không ép buộc con. Khi con trở nên chánh niệm hơn, con càng trở nên thông minh hơn. Con sẽ có những quyết định tốt hơn trong mọi thứ. Con ăn như thế nào? Con ăn nhiều bao nhiêu? Con ăn khi nào? Con có thể quyết định cho con. Ăn một cách chánh niệm, uống một cách chánh niệm, điều đó rất quan trọng. Nếu con dạy học, và nếu con dạy các học sinh của con về chánh niệm, chúng sẽ học hành tốt hơn. Con có nghe nói về ADD bao giờ chưa? Attention Deficit Disorder: chứng rối loạn thiếu tập trung. Nhiều giáo viên chia sẻ với Ta rằng, các học sinh không lắng nghe. Chúng luôn nhảy từ chuyện này sang chuyện khác. Chúng không chú ý. Và thật là khó khăn để bảo chúng lắng nghe họ nói. Đó là chứng rối loạn thiếu tập trung. Chúng không thể tập trung chú ý. Từ “chú ý” này rất quan trọng. Càng tập trung chú ý, con càng có thể hành động một cách có hệ thống trong bất cứ việc gì con làm. Không làm một cách ngẫu nhiên, mà làm một cách hệ thống trong tất cả mọi thứ, một cách hệ thống hơn. Sự chú ý, tập trung là những kỹ năng rất quan trọng của tâm trí. Đây là những kỹ năng mà chúng ta được sinh ra cùng với chúng. Mọi người đều có chúng như là những hạt giống, tiềm năng. Chúng ta chỉ cần từ từ phát triển chúng một cách có hệ thống. Điều đó không thể xảy ra chỉ trong một vài ngày ngắn ngủi. Chúng ta phải thực hành chúng trong suốt cả cuộc đời. Càng chánh niệm, chúng ta càng ít phạm phải sai lầm. Phạm sai lầm ít thì tốt hơn gặp phải nhiều sai lầm, chắn chắn là con sẽ nói như vậy. Cái gì sẽ xảy ra nếu con phạm ngày càng nhiều những sai lầm? Càng nhiều sai lầm tạo ra nhiều vấn đề hơn. Càng nhiều vấn đề thì có càng nhiều đau khổ. Nếu con không muốn quá nhiều đau khổ, con cần phải chánh niệm và phạm ít sai lầm hơn. Ở tận cùng thì chính bản thân tâm trí của chúng ta mới có thể làm cho chúng ta hạnh phúc.

Xem chi tiết…

Bài Pháp ngắn về cuộc đời

Đây là bài Pháp ngắn được ghi lại từ buổi trao đổi giữa Ngài Sayadaw U. Jotika với các học trò của Ngài ở Rừng thiền Sóc Sơn và được dịch Việt cũng như ghi âm lại bởi SMP để tiện việc chia sẻ đến mọi người. Nguồn bài được cung cấp bởi Rừng thiền Sóc Sơn.

Bài Pháp ngắn về cuộc đời

Nếu con không rèn luyện thể dục, não của con sẽ dừng hoạt động. Bất cứ loại thể dục nào cũng tốt cả. Tập những bài tập ngắn và tập nhiều lần trong ngày rất tốt. Tập vào buổi sớm rất tốt. Nếu con nghĩ là con không có thời gian để tập thể dục thì đến một ngày nào đó, con sẽ có rất nhiều thời gian trong bệnh viện. Cơ thể của chúng ta được thiết kế để đi bộ rất nhiều. Đó là lý do tại sao chúng ta trở nên có 2 chân chứ không phải 4 chân. Có 2 chân, chúng ta đi bộ lòng vòng dễ dàng hơn. Một ngày con nên đi bộ bao lâu? Nếu con hỏi bác sĩ thì họ sẽ bảo chừng 30 phút là đủ. Nhưng nếu con hỏi Ta, thì ít nhất là 2 tiếng. Với 24 tiếng mỗi ngày, con đi bộ chừng 2 tiếng và con nghĩ là quá nhiều? Đi bộ, tập thể dục sẽ giúp cho hệ tiêu hoá làm việc tốt hơn, ngủ ngon hơn. Ở đây (ở tại Rừng thiền Sóc Sơn) Ta ngủ nhiều hơn, Ta đi bộ nhiều hơn. Ta leo núi nhiều lần trong ngày khi ở đây, có khi 4 đến 5 năm lần. Xem chi tiết…

Mối quan hệ giữa con người và con người trong thời đại công nghệ

Đây là bài Pháp ngắn được ghi lại từ buổi trao đổi giữa Ngài Sayadaw U. Jotika với các học trò của Ngài ở Rừng thiền Sóc Sơn và được dịch Việt cũng như ghi âm lại bởi SMP để tiện việc chia sẻ đến mọi người. Nguồn bài được cung cấp bởi Rừng thiền Sóc Sơn.

Mối quan hệ giữa con người và con người trong thời đại công nghệ

Công nghệ rất hữu ích. Chúng ta trở nên năng suất hơn, bởi vì chúng ta phát minh ra công nghệ. Do đó, con người càng hứng thú hơn với các công cụ và công nghệ. Chúng giúp cuộc sống được dễ dàng hơn theo một phương cách nào đó. Điện thoại là một công nghệ rất hữu ích. Và ngày nay, người ta dành nhiều thời gian hơn để xem tivi, hay xem một cái gì đó trên điện thoại. Bởi vì điều đó làm cho họ thích thú. Con người thực sự rất sợ sự buồn chán. Con người không thích sự buồn chán. Con người muốn được tiêu khiển. Họ muốn một thứ gì đó để có thể giúp họ giải trí, một thứ gì đó làm họ hứng thú. Công nghệ cũng giúp con người học hỏi được nhiều hơn. Sách cũng là công nghệ. Như vậy, con người học hỏi từ công nghệ, con người sử dụng công nghệ để học hỏi nhiều hơn. Tất cả mọi thiết bị, ngay cả cây thước, cũng là công nghệ. Con đo cái này cái kia dài bao nhiêu. Bất cứ thứ gì con người phát minh ra đều là một phần của công nghệ. Điều đó làm nên con người chúng ta. Con người muốn phát minh, muốn tạo ra mọi thứ. Nên người ta liên tục, liên tục phát minh ra các công nghệ mới. Không bao giờ dừng lại. Bản chất của con người là khám phá, phát minh, làm cho mọi thứ tốt hơn. Đó là điều tốt. Nhưng, khi con hỏi về vấn đề này, Ta hiểu rằng con đang suy nghĩ đến việc con người ta đang ngày càng bị phụ thuộc nhiều hơn vào công nghệ và dành quá nhiều thời gian vào đó. Câu hỏi của con là một câu hỏi rất hay. Xem chi tiết…

Đầu tư cho tương lai

Làm cách nào để đầu tư cho tương lai tốt nhất? Câu hỏi mang tính kinh doanh. Nhưng câu trả lời có được trong bài pháp này nằm ngoài phạm trù kinh doanh và là kim chỉ nam tối quan trọng để có thể xây dựng hạnh phúc cho bất cứ ai. Làm sao để có thể đầu tư từ bây giờ để có thể có một tương lai tốt hơn, hạnh phúc hơn (thay vì nếu không khéo thì còn có thể bị “lỗ vốn”)?

Đây là món quà đặc biệt gửi đến mọi người nhân dịp Tết Mậu Tuất 2018. Cầu mong mọi điều an lành đến với mọi người trong năm mới.

Tự do thật sự

Một tu sĩ đồng môn với tôi dạy thiền nhiều tuần ở một nhà tù có mức an ninh tối đa gần Perth. Nhóm nhỏ tù nhân mới học rất tôn trọng tu sĩ. Vào cuối một buổi học, họ bắt đầu hỏi ông về thông lệ hàng ngày ở một tu viện Phật giáo.

“Chúng tôi phải dậy lúc 4 giờ sáng”, ông bắt đầu. “Nhiều lúc rất lạnh vì căn phòng nhỏ của chúng tôi không có sưởi. Chúng tôi chỉ ăn một bữa mỗi ngày, tất cả đồ ăn trộn vào nhau trong một cái tô. Vào buổi chiều và buổi tốt, chúng tôi không được ăn. Quan hệ tình dục hay rượu dĩ nhiên là không có. Chúng tôi cũng không có tivi, radio, hay âm nhạc. Chúng tôi không bao giờ xem phim, cũng không chơi thể thao. Chúng tôi nói ít, làm việc miệt mài, dành thời gian rảnh ngồi tréo chân quan sát hơi thở. Chúng tôi ngủ trên sàn.”

Xem chi tiết…

Hai kiểu tự do

Có hai kiểu tự do có thể tìm được trên đời: tự do ham muốn, và tự do vì thoát khỏi ham muốn.

Nền văn hoá phương Tây chỉ thừa nhận kiểu tự do thứ nhất: tự do ham muốn. Chúng ta tôn thờ kiểu tự do ấy. Có thể nói rằng tín điều nền tảng của hầu hết các xã hội phương Tây là bảo vệ quyền tự do theo đuổi các ham muốn ở chừng mực xa nhất có thể. Điều đáng chú ý là, ở những xã hội như vậy, người ta lại không thật sự cảm thấy tự do.

Kiểu tự do thứ hai, tự do vì thoát khỏi các ham muốn, chỉ được tôn vinh ở một số cộng đồng tôn giáo. Nó đề cao sự mãn nguyện, sự bình yên do không bị ham muốn quấy nhiễu. Điều đáng chú ý là ở những cộng đồng sống đạm bạc, chẳng hạn ở tu viện của tôi, người ta lại thật sự cảm thấy tự do.

Trích dẫn từ cuốn Ai đổ đống rác ở đây? của Sư Ajahn Brahm

Đổ lỗi cho người khác

Một sinh viên đại học đến gặp một trong các tu sĩ của chúng tôi. Cô có kỳ thi quan trọng vào ngày hôm sau, và muốn tu sĩ tụng kinh cho cô để mang lại may mắn. Tu sĩ tử tế chấp nhận, nghĩ rằng nó sẽ cho cô sự tin tưởng. Mọi thứ đều miễn phí. Cô không quyên góp gì.

Chúng tôi không bao giờ thấy cô gái một lần nữa. Nhưng từ bạn bè của cô, tôi nghe nói cô đang rêu rao khắp nơi rằng tu sĩ ở chùa chúng tôi chẳng giỏi chút nào, chúng tôi không biết tụng kinh cho đúng. Cô đã không qua được kỳ thi.

Bạn cô bảo tôi rằng cô thi hỏng là vì hầu như không học bài. Cô là một cô gái của tiệc tùng. Cô đã hy vọng các tu sĩ sẽ thu xếp giúp phần “ít quan trọng hơn”, phần học hành.

Khi một chuyện diễn ra không như ý, việc đổ lỗi cho người khác có vẻ đem lại sự thoả mãn, nhưng sự đổ lỗi hiếm khi giải quyết vấn đề.

Một người bị ngứa chân.

Anh ta gãi đầu.

Cơn ngứa không bao giờ hết.

Ajahn Chah nói rằng đổ lỗi cho người khác giống như ngứa chân mà gãi đầu.

Trích dẫn từ cuốn Ai đổ đống rác ở đây? của Sư Ajahn Brahm