Tag Archives: Suy ngẫm

Được hay không được đều là bi kịch, khó quá!

Được và không được

Sau khi đăng tải câu trên, ad có nhận được phản hồi như sau.
Câu này khó quá , vì đươc và không đuoc đều là bi kịch , vậy chúng ta chọn cách nào để tránh đuoc bi kịch .
Được hay không được đều là 2 mặt của 1 khái niệm mà Phật giáo gọi là sự dính mắc. Khi chúng ta vượt lên trên sự dính mắc, khi chúng ta chỉ việc để qui luật của tự nhiên vận hành thì sẽ không còn bi kịch. Ngược lại của dính mắc chính là sự buông xả. Buông xả đến tận cùng, kể cả cái khái niệm tôi. Đó là hạnh phúc mà các bậc giác ngộ đã chứng ngộ và chia sẻ.

 

Chú giải Kinh Kalama – Do Thiền sư Sayadaw U. Jotika giảng

Người dịch: Sư Tâm PhápSayadaw U. Jotika

Xin chào tất cả mọi người. Lại một ngày nữa dành cho những người mới thực hành. Mỗi khi tôi nói chuyện, hay nghĩ về một bài nói chuyện hay bất cứ sự hướng dẫn nào cho những người mới tập thiền, tôi đều cố gắng nghĩ lại những ngày xa xưa, từ rất rất lâu trước kia, khi tôi sống ở Miến Điện và mới bắt đầu bước chân vào đạo, chập chững tập hành thiền. Bởi vì các bạn biết đấy, điều đó rất quan trọng. Có lần tôi đọc được một bài thơ của một thiền sư Nhật Bản, nó nhắc nhở tôi sự quan trọng phải nghĩ lại những thời xa xưa ấy mình đã như thế nào. Bài thơ có một câu như sau: “Đã có lần tôi còn trẻ, từ lâu thật lâu trước kia”. Vì vậy, nếu tôi nói chuyện với các bạn từ thực tế hiện tại của tôi bây giờ, thì rất có thể tôi sẽ không hiểu được những khó khăn của các bạn – những người mới bước chân vào thiền. Một câu thơ đã nhắc nhở tôi điều đó. Xem chi tiết…

Hạnh phúc giấu ở nơi đâu?

Thuở xưa có một vị thiên nhân muốn giấu kín một bí mật quan trọng –bí mật của hạnh phúc. Đầu tiên ông nghĩ đến việc giấu bí mật đó ở dưới đáy biển. Nhưng rồi ông tự nhủ, “Không, ta không thể giấu bí mật của ta ở đó. Con người rất thông minh. Một ngày kia họ sẽ tìm ra nó.”
Xem chi tiết…

Làm Cha Mẹ là Một Sự Tu Tập

Tác giả: Jon Kabat-Zinn

Dịch giả: Nguyễn Duy Nhiên

Sưu tầm và đăng lại từ trang www.sutamphap.com.

Tôi bắt đầu học thiền vào năm mình được hai mươi mấy tuổi. Những ngày ấy tôi có nhiều thời giờ, tôi có thể tham dự đều đặn những khoá tu thiền kéo dài mười ngày hoặc hai tuần. Trong những khóa tu này, mỗi ngày các thiền sinh chỉ biết lo ngồi thiền và đi kinh hành trong chánh niệm, xen vào bằng những buổi ăn chay, hoàn toàn trong thinh lặng. Chúng tôi được hướng dẫn bởi những vị thiền sư nhiều kinh nghiệm, mỗi tối các ngài ban cho những bài pháp thoại, giúp thiền sinh đào sâu và mở rộng thêm sự tu tập của mình. Và thỉnh thoảng các vị ấy cũng gặp gỡ riêng mỗi người để xem sự tu tập của chúng tôi tiến triển ra sao. Xem chi tiết…

Băn khoăn cuộc sống

Con chào thầy ạ,

Nhận email của thầy đã lâu, con đã đọc lại nhiều lần, và cả email “Con đưng nào cho cuc đi” của bạn PH thầy có gửi cho, nhưng trong con còn nhiều rối rắm chưa định hình rõ ràng, … khi con nghĩ đến lời thầy, đến những tâm tư của PH, nên con không thể email lại ngay cho thầy được.

Từ khi theo chị N đến nghe thầy giảng pháp, con đã nhen nhúm cái ý định xin đi theo thầy, mong được thầy chỉ bảo, để mà hiểu bản thân mình hơn, để mà hiểu cuộc đời hơn, nhưng rồi mọi việc cứ cuốn con đi.

Đứng trước sự lựa chọn con đường đi cho cuộc đời mình, con đã suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều từ khi nhận được email của thầy, nhưng con tự cảm thấy bản thân chưa thật sự sẵn sàng để buông bỏ mọi thứ, có lẽ duyên nghiệp của con chưa đến. Vẫn biết cuộc đời là vô thường, là còn đau khổ khi ta chạy theo những cái ảo tưởng (danh vọng, tiền bạc …) nhưng trong con còn một nỗi lo lắng, là lo cho cha mẹ của con … điều này, chẳng ai BẮT được con phải lo lắng, nhưng tự con thấy cần phải chăm lo cho bốmẹ, dù là cho đến giờ, con chưa làm được- và nhiều khi còn làm bố mẹ con buồn lòng. Xem chi tiết…

Lo lắng

Con chào thầy ạ.

Hôm nay con nói chuyện với anh TP, anh hỏi sao con lo lắng nhiều thế. Đúng vậy, con lo rất rất nhiều thứ, con lo học hành thế nào, sau này làm việc thế nào, về sẽ thế nào, sẽ làm gì, vân vân và vân vân. Con cũng nhận ra rằng con thích lo, nếu đầu óc con ko lo gì thì con cảm thấy không an tâm, con luôn phải tìm cho mình một cái gì đó để lo, làm đầy đầu óc mình. Và anh nói là con ko nên lo, vì lo cũng ko làm được gì. Tự nhiên, con nhìn ra những mối lo đấy và con thấy chúng thật nặng nề, đè bẹp con. Có lẽ con ko nên lo nữa, nhưng làm thế nào ạ, con thấy như nhẹ bớt đi một tẹo khi con nhìn ra chúng.

Con CB

Xem chi tiết…